Lê Thị Đệ (? – 1637)
1. Thông tin
– Tên gọi: Lê Thị Đệ
– Chưa rõ năm sinh tại Đại Việt (nay là Việt Nam)
Mất năm 1637 tại Đại Việt (nay là Việt Nam)
– Giới tính: Nữ
– Quốc tịch: Đại Việt
Dân tộc:
– Là người dân thời nhà Lê trung hưng trong lịch sử Việt Nam.
2. Hôn nhân và gia đình
a) Thân thế
– Bố là Lê tướng công
b) Hôn nhân và con cái
– Quan hệ gia đình với chồng là Ngô Phúc Tịnh
– Có 4 người con: (2 con trai và 2 con gái)
Con trai: Ngô Phúc Vạn và Vỵ Quận công
Con gái: 2 người con
c) Hậu duệ
– Cháu nội: Ngô Phúc Thiêm, Ngô Phúc Đang, Ngô Phúc Hạp, Ngô Phúc Tân, Ngô Phúc Hộ, Ngô Phúc Điền, Ngô Phúc Liêu, Ngô Phúc Thổ, Ngô Phúc Trị, Ngô Phúc Triều, Ngô Thị Ngọc Phương, Ngô Thị Ngọc Tôn, Ngô Phúc Diên, Lý Quận công và 2 cháu gái.
3. Cuộc đời và sự nghiệp
Con thứ 2 trong gia đình 2 chị em (Lê Thị và Lê Thị Đệ)
Nhà Lê – Chiêu Tông – Quang Thiệu
Cha mất sớm, ở với người mẹ già
Một buổi sáng sớm hai chị em ra vườn, được chị chỉ cho bông hoa đang nở màu hồng tươi thắm, bèn hái cho luôn vào miệng nuốt chửng, từ đó càng thêm minh mẫn.
Ngô Phúc Tịnh thường qua lại làm thân, bà mẹ hứa gả cô chị cho làm vợ. Đến ngày đón dâu thì lại là cô em, thấy ông thắc mắc, bà thưa:
– Nhà thiếp neo đơn, thiếp sức yếu, chị thiếp khoẻ tháo vát, phải ở lại nuôi mẹ, cho thiếp thay chị nâng khăn sửa túi.
Sau ngày Trịnh Tùng xưng Vương lập phủ Chúa, thấy chồng thường vào phủ vui chơi, còn ở luôn trong phủ cả tuần không về. Ở nhà sốt ruột liền bói toán cầu cúng khắp nơi, không kết quả gì.
Trong xóm có người hát hay, thường được vào phủ hát, bèn chọn người giả vai cầm trống theo vào phủ dò la, thấy ông ngồi kề vai Quận chúa Trịnh Thị Ngọc Mai xem hát như cặp vợ chồng. Nhận được thông tin, không đợi chồng mở lời, bà nói trước rằng:
– Tôi với ông lấy nhau nay đã có năm mặt con. Tôi tuổi đã cao, xin nhường ngôi chính thất cho Quận chúa. Quận chúa còn trẻ ông hãy thương yêu lấy. Ông lấy Quận chúa bước đường công danh sẽ có nhiều thuận lợi.
Khi Chúa gọi gả Quận chúa, bà lập tức đưa con ra ở nhà riêng. Sau khi đã cưới Quận chúa, ông thường lén đi lại thăm bà. Bà nói:
– Tôi với ông kết tóc từ hồi còn trẻ, nay đã trên 30 tuổi sinh năm mặt con. Không phải tôi không muốn cùng ông chung chăn chung gối chung hưởng hạnh phúc. Nhưng nay phòng khuê đã có chủ, tôi không dám vì tình cũ làm điếm nhục gia phong. Quận chúa còn trẻ ông hãy thương yêu lấy, đừng suy nghĩ gì về tôi nữa.
Cùng năm ấy sau ngày trùng ngọ, liền sai hai con trai quảy dưa sang nhà biếu Quận chúa và chồng. Đến bậc thềm cao anh lên được, em còn nhỏ không lên được, anh leo lên trước rồi kéo em lên. Trước quang cảnh ấy khiến ông càng bùi ngùi. Sau đó được nhận gạo dầu hàng tháng và 6 lính hầu sang giúp, từ đó quan hệ giữa hai nhà càng thêm thân mật.
4. Tham khảo
– Internet
– Ấn phẩm
Bản Phả của Hán Quốc công Ngô Lan (Đinh Dậu 1477, niên hiệu Hồng Đức Lê Thánh Tông)
